Bài giảng Ngữ văn Lớp 10 - Tiết 22: Nhưng nó phải bằng hai mày
Bạn đang xem 20 trang mẫu của tài liệu "Bài giảng Ngữ văn Lớp 10 - Tiết 22: Nhưng nó phải bằng hai mày", để tải tài liệu gốc về máy hãy click vào nút Download ở trên.
File đính kèm:
bai_giang_ngu_van_lop_10_tiet_22_nhung_no_phai_bang_hai_may.pdf
Nội dung tài liệu: Bài giảng Ngữ văn Lớp 10 - Tiết 22: Nhưng nó phải bằng hai mày
- Truyện nào sau đây thuộc thể loại truyện cười dân gian Việt Nam?
- TUẦN 8 TIẾT 22 NHƯNG NÓ PHẢI BẰNG HAI MÀY (Truyện cười)
- TRUYỆN CƯỜI Khái niệm: Là tác phẩm tự sự dân gian ngắn, kết cấu chặt chẽ, kết thúc bất ngờ, kể về những sự việc xấu, trái tự nhiên trong cuộc sống, có tác dụng gây cười, nhằm mục đích giải trí phê phán.
- I.TÌM HIỂU CHUNG: 1.Phân loại: Truyện cười có 2 loại. 2.Thể loại: - Truyện khôi hài: (nhằm giải trí). - Truyện trào phúng (nhằm phê phán). Đối tượng phê phán của
- I.TÌM HIỂU CHUNG: 2.Thể loại: truyện trào phúng là những thói hư, tật xấu của các hạng người trong xã hội. - Nhưng nó phải bằng hai mày: Là truyện cười thuộc loại trào phúng.
- Văn bản: Nhưng nó phải bằng hai mày Làng kia có một viên lí trưởng nổi tiếng xử kiện giỏi. Một hôm nọ, Cải và Ngô đánh nhau, rồi mang nhau đi kiện. Cải sợ kém thế, lót trước cho thầy lí năm đồng. Ngô biện chè lá những mười đồng. Khi xử kiện, thầy lí nói: - Thằng Cải đánh thằng Ngô đau hơn, phạt một chục roi.
- Văn bản: Nhưng nó phải bằng hai mày Cải vội xòe năm ngón tay, ngẩng mặt nhìn thầy lí, khẽ bẩm: - Xin xét lại, lẽ phải về con mà! Thầy lí cũng xòe năm ngón tay trái úp lên năm ngón tay mặt, nói: - Tao biết mày phải nhưng nó lại phải bằng hai mày! (SGK tr80)
- Bố cục: 3 phần a.Mở truyện (Câu 1): Giới thiệu về nhân vật lí trưởng và tài đặc biệt của y. b.Thân truyện (Tiếp ->“lẽ phải thuộc về con mà”): Diễn biến vụ kiện giữa Ngô và Cải nhờ lí trưởng xử. c.Kết truyện (Còn lại): Lời giải thích của lí trưởng cho cách xử kiện của mình.
- II.ĐỌC - HIỂU VĂN BẢN: 1.Nội dung: a.Yếu tố hình thành và phát triển mâu thuẫn: - Lí trưởng nổi tiếng xử kiện giỏi. + Trước khi xử kiện: Nhận đút lót của Cải và Ngô. + Khi xử kiện: Căn cứ vào tiền đút lót để phân phải trái.
- Lẽ phải đo bằng tiền. Bản chất tham nhũng: Xử kiện vì tiền.
- - Cải, Ngô và việc đi kiện. + Hành động của Cải và Ngô: Đút lót, hối lộ. + Mục đích: dùng đồng tiền mua lẽ phải. + Kết quả: Cải nhận trận đòn , Ngô mua được lẽ phải, thực chất là mua hờn chuốc oán vào thân.
- Là người đáng thương vì mất tiền nhưng lại trở thành nạn nhân của chính đồng tiền của mình; Đáng trách vì đó là hành động tạo thói quen xấu cho cấp trên.
- b.Thủ pháp gây cười: * Sự kết hợp giữa ngôn ngữ lời nói và ngôn ngữ cử chỉ: - Ngôn ngữ lời nói là ngôn ngữ công khai. - Ngôn ngữ động tác: ngôn ngữ “mặt” . → Hai ngôn ngữ bất đồng, thống nhất và có giá trị ngang nhau. + Lẽ phải được tính bằng năm ngón tay.
- b.Thủ pháp gây cười: + Hai lần phải: mười ngón tay - sau ngón tay: tiền. Lẽ phải đối với Lí trưởng được tính bằng tiền. → Giá trị tố cáo của truyện.

